Website Trường THPT Cửa Lò

https://thptcualo.edu.vn


Nhịp riêng hòa vào điệu chung: Bản giao hưởng du xuân của trường THPT Cửa Lò

Chuyến đi khép lại bằng sự ấm áp của tình đồng nghiệp, giúp tôi nhận ra rằng hạnh phúc lớn nhất là được sống trong một tập thể biết trân trọng những giá trị khác biệt và luôn đồng hành cùng nhau trên mọi hành trình của yêu thương
Tại Eo Đá Bạc



Trong cái khí trời se lạnh và bảng lảng của những ngày đầu xuân năm 2026, tôi bắt đầu chuyến hành trình của mình với những nhịp điệu riêng. Buổi sáng hôm ấy, khi đoàn xe của nhà trường lăn bánh hướng về cửa Mẫu, tôi vẫn còn đang đắm mình trong không gian của những vần thơ Ngày Nguyên Tiêu tại Vinh. Dù không trực tiếp đặt chân lên những bậc đá uy nghiêm nơi đền thờ Công chúa Liễu Hạnh nhưng khi nhìn tấm ảnh cả đoàn chụp tại cổng đền, lòng tôi bỗng rung động một niềm thành kính lạ thường. Qua màn hình nhỏ của điện thoại, tôi quan sát thấy sự uy nghiêm của cổng đền giữa mây ngàn, thấy nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy tin yêu của cô Hiệu trưởng mới Hoàng Kim Liên khi cùng tập thể thành tâm hướng nội. Hình ảnh các đồng nghiệp trong trang phục quần dài áo phông năng động nhưng vẫn đầy vẻ trang nghiêm trước điện thờ khiến tôi suy ngẫm về sự giao thoa giữa đời và đạo. Đền thờ Công chúa Liễu Hạnh gắn liền với truyền thuyết về một vị Thánh mẫu ba lần giáng trần để cứu nhân độ thế, đại diện cho khát vọng tự do và lòng hiếu thảo. Việc chiêm bái qua ảnh giúp tôi nhận ra một triết lý sâu sắc rằng: Tâm linh không nằm ở khoảng cách địa lý mà nằm ở sự hướng thiện trong lòng người; khi tâm ta đủ tĩnh, mọi nẻo đường đều dẫn về nguồn cội.
 
                             Hình 1. Tại Đền thờ công chúa Liễu Hạnh
Đến 10 giờ sáng, sau khi kết thúc sự kiện đọc thơ, tôi vội vã chạy từ Vinh về để kịp hội quân. Tại điểm hẹn, tôi gặp lại các anh chị đồng nghiệp cũng vừa hoàn thành xong trách nhiệm với những khoảnh khắc thanh xuân của con mình trong buổi chụp kỷ yếu lớp 12. Chúng tôi lên đường. Chúng tôi đến trước đoàn của trường tầm 10 phút. Lúc đó tầm 12 giờ trưa, khi cả trường vừa chạm chân đến khu du lịch Đá Bạc, trời vẫn còn lất phất những hạt mưa xuân dịu nhẹ như một lời chào đón mềm mại. Thay vì vội vã với những khung hình, cả đoàn quyết định quây quần bên mâm cơm trưa để sưởi ấm tình đồng nghiệp sau một chặng đường dài.
Gian nhà sàn thoáng đãng giữa núi rừng bỗng trở nên rộn ràng bởi mùi hương nồng đượm của những món ngon vừa dọn ra. Tâm điểm của mâm cơm là đĩa xôi ruốc bông vàng ươm, từng hạt nếp căng tròn, dẻo thơm hòa quyện với vị mặn mòi tạo nên một sắc xuân ấm áp ngay trên bàn tiệc. Món ốc nhồi thịt bốc khói nghi ngút, thơm nồng mùi lá gừng và sả, khơi gợi vị giác của thực khách ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cạnh đó là món gà nướng với lớp da vàng ròn, thịt chắc ngọt, đượm mùi khói đặc trưng cùng món cá hấp măng dưa thanh tao, giữ nguyên vị ngọt nguyên bản của dòng suối Đá Bạc. Không khí bữa trưa trở nên trang trọng và xúc động hơn với màn trao hoa chúc mừng ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 của các đồng nghiệp nam dành cho chị em. Khi tiếng cụng ly vang lên lách tách, những lời chúc mừng năm mới vạn sự hanh thông hòa quyện cùng những lời chúc chị em luôn rạng rỡ, tạo nên một không gian ngập tràn năng lượng hạnh phúc và tình thân.
Khi bụng đã ấm và lòng đã vui cũng là lúc nắng vàng bắt đầu rải nhẹ, làm bừng sáng cả một vùng đồi hoa rực rỡ. Đá Bạc hiện ra như một miền cổ tích, nơi những khối đá tự nhiên mang hình thù kỳ thú nằm gối đầu lên nhau giữa dòng thác nước chảy róc rách, tung bọt trắng xóa. Tương truyền, Đá Bạc vốn là nơi các nàng tiên giáng trần tắm mát, để lại những dấu chân hóa thạch trên đá như minh chứng cho vẻ đẹp vĩnh cửu của thiên nhiên. Ánh nắng chiếu rọi xuống những đóa hoa ngũ sắc đang đọng nước, làm cho màu tím, màu đỏ của hoa trở nên lấp lánh như những viên ngọc quý giữa không gian xanh mướt của cỏ cây. Sự chuyển mình của thời tiết từ mưa xuân sang nắng dịu tại đây gợi nhắc tôi về quy luật của sự kiên nhẫn: những hạt mưa thanh lọc tâm hồn trước khi nắng mới hong khô những muộn phiền.
                        Hình 2. Tại khu sinh thái eo Đá Bạc – Hà Tĩnh
Không khí chụp hình càng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết nhờ sự "lăn xả" của cô Bích Trà. Với chiếc điện thoại trên tay, cô Trà không ngần ngại quỳ thụp xuống thảm cỏ hay nghiêng mình bên những bậc thang lốp xe rực rỡ sắc màu để chọn góc máy đẹp nhất. Tiếng hô vang đặc trưng "Kim chi!", rồi lại đến điệp khúc "Cô sung sướng nào!" vang lên giòn giã khắp triền đồi, khiến ai nấy đều bật cười sảng khoái và tự nhiên tạo dáng. Những khoảnh khắc hóm hỉnh ấy đã giúp những tà áo dài của chị em của trường THPT Cửa Lò thêm phần thướt tha và duyên dáng giữa thiên nhiên.
 
 
Dư vị nồng ấm của chuyến đi còn đọng lại ở buổi chiều muộn khi cả đoàn cùng ngồi quây quần bên bát cháo lươn nóng hổi tại quán lươn Bà Liễu của anh Chương - người đồng nghiệp thân thiết trong tổ Văn. Trong không gian thân thuộc ấy, những câu chuyện về nghề, về đời được nối dài không dứt bên cạnh những tràng cười về những pha tạo dáng "khó đỡ" lúc trưa. Tôi thầm biết ơn Ban giám hiệu đã thấu hiểu cho những tâm hồn nghệ sĩ trong ngày thơ Việt Nam tại quê hương và thấu cảm cho nỗi lòng thầy cô dành cho các con cuối cấp, đã luôn ân cần động viên chúng tôi nỗ lực sắp xếp để có thể đi cùng đoàn. Chuyến đi khép lại bằng sự ấm áp của tình đồng nghiệp, giúp tôi nhận ra rằng hạnh phúc lớn nhất là được sống trong một tập thể biết trân trọng những giá trị khác biệt và luôn đồng hành cùng nhau trên mọi hành trình của yêu thương./.
 
Bản giao hưởng du xuân của 
trường THPT Cửa Lò

Tác giả bài viết: Hà Vinh Tâm, Trường THPT Cửa Lò, Nghệ An

Nguồn tin: Trường THPT Cửa Lò:

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây