Ở CUỐI LỚP HỌC
Sáng 19/11 rét hơn những ngày trước. Gió từ khoảng sân rộng hắt dọc hành lang, lùa qua mép tường khiến tà áo khoác của cô giật nhẹ từng nhịp. Bàn tay phải của cô đun sâu vào túi áo, bàn tay trái ôm sát chiếc túi laptop vào ngực như giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Mỗi bước chân chạm xuống nền gạch lạnh đều vang lên những âm thanh thật nhỏ nhưng rất rõ - thứ âm thanh đặc trưng của buổi sáng đầu đông trong trường học.
Buổi sáng hôm đó, cô có hai tiết Văn liên tiếp, rơi vào tiết 4 và tiết 5.
Tiết 4 vừa kết thúc, bài giảng còn dở giữa đoạn hay, ý văn đang mở ra, mấy đứa nhỏ mắt còn sáng lên khi cô phân tích đến lưng chừng. Trống ra chơi reo lên làm cả cô và trò đều tiếc, như bị ai đó buộc phải gấp lại một trang sách đang đọc dở.
Giờ ra chơi trôi qua nhanh. Cô uống vài ngụm nước ấm, siết lại xấp giáo án đã hơi cong mép. Chuông báo hiệu tiết 5 cũng là tiết Văn thứ hai vang lên. Cô bước dọc hành lang lần nữa. Qua lớp cửa kính mờ hơi sương, bóng học trò khẽ hiện lên: đứa thổi vào lòng bàn tay, đứa nhét vội ổ bánh mì vào ngăn bàn, đứa cúi ghi chép lại bài tiết trước,... Mùa đông khiến mọi chuyển động đều chậm hơn, nhưng nó cũng khiến những hình ảnh giản dị ấy trở nên thật thân thương, gần gũi hơn. Cô xoay nắm cửa bước vào. Tiếng cả lớp đồng loạt đứng dậy: “Dạ, chúng em chào cô ạ!” vang lên gọn gàng và ấm áp đến lạ. Cô mỉm cười: -
“Rồi, mình tiếp tục phần ba lúc nãy. Ai lên đây “dạy” được phần này cho lớp cô cho điểm 10 nào”.
Nhiều cánh tay của các bạn nam hiếu động lập tức giơ lên: “Em, thưa cô”, “cô ơi, em ạ”,... Không khí trở nên rộn ràng. Cả lớp không còn sự uể oải của cuối buổi học nữa... Cô mỉm cười, nghiêng đầu kích lệ:
-“Ai xung phong nào... cô cho mười điểm.” Tiếng reo khe khẽ vang lên. Cô hạ giọng, thêm thử thách:
- “Mà… không được nhìn slide, không nhìn vở. Chỉ dùng hiểu biết của mình để chia sẻ thôi nhé.”
Không khí chùng xuống một nhịp. Vài cánh tay rụt xuống. Cô đang định gọi bất kì một bạn thì từ cuối lớp, một cánh tay nhỏ nhắn vẫn giơ lên thẳng thớm, không run, không chần chừ đầy tự tin, bản lĩnh.
Cô nhíu mày nhẹ vì trong tâm trí dội lên những câu hỏi tự vấn: “Bàn cuối thường là “vùng an toàn” , “vùng tránh bão” của mấy đứa ngại phát biểu. Mà bàn đó toàn nam mà nhỉ? Hôm nay lại có một bạn nữ ngồi đó… xung phong.” Nhưng theo thói quen, cô vẫn cười tươi và nói:
- Rồi, cô xin mời em lên đây trình bày nhé!
Cô gái đứng dậy:
- “Em thưa cô!”...
Ánh sáng buổi gần trưa mùa đông chiếu qua khung cửa rọi lên mặt em một lớp sáng mỏng. Cô nhìn kỹ, tim khựng lại: “Quen quá…nhất là đôi mắt biết cười nhưng ẩn chứa sự kiên định, giống y như lớp trưởng 12D2 năm ngoái – Phạm Nhi- người đã cùng cô đồng hành với bao buồn vui của lớp trong suốt 3 năm?Mà hình như tóc ngắn hơn, xinh hơn…hay là em gái nhỉ?”. Cô đứng hình vài giây, tim như bỏ quên nhịp đập. Cô cứ nhìn không chợp và bước xuống dưới lớp. Ba gương mặt khác ngồi cạnh đang cúi gằm bỗng ngước lên, nhoẻn cười tinh nghịch đứng dậy... Bốn ánh nhìn. Bốn nụ cười. Bốn đứa học trò thân quen như chưa hề rời xa ...Đến khi nhận ra điều này, cô gần như thốt lên: Trời ơi! Hóa ra là “bộ tứ” 12D2 năm ngoái.
Không kịp kìm nén, cô bật lên:
- “Trời ơi! Các bạn… đột nhập được đây bằng cách nào thế? Sao các em biết đúng sáng này cô dạy Văn tại đây cô mà vào?”
Tiếng cười bật lên khắp lớp. Bốn đứa học trò cũ đỏ bừng hai má. Bạn lớp trưởng nhanh nhảu:
- “Tụi em hỏi mấy em dưới khóa, xin thời khóa biểu của cô đó. Tính ngồi im cuối tiết mới cho cô biết, ai dè… cô nhìn xuống ... lộ hết”
Cô bước vội ôm chầm cả bọn vào lòng. Giây phút ấy, hơi lạnh mùa đông như tan hết. Trong vòng tay cô, chỉ còn hơi ấm rất đỗi thân thương - hơi ấm của những đứa học trò từng cùng cô đi qua bao tiết học, bao buổi ôn thi, bao lần rơi nước mắt rồi lại bật cười. Khi buông ra, mắt cô bỗng cay. Không phải buồn. Mà là thứ cảm xúc lạ lùng chỉ những người đứng trên bục giảng mới hiểu: niềm hạnh phúc được gặp lại những đứa trẻ mình từng gắn bó, yêu thương. Ngoài cửa sổ, gió đông vẫn quẩn quanh, nhưng trong mắt các em, cô bắt gặp cả một bầu trời đầy nắng. Một thứ nắng trong veo, ấm áp, đủ để soi lại nơi sâu nhất trong trái tim mình, rằng nghề giáo, dù vất vả đến mấy, vẫn là nơi người ta có thể tìm thấy ánh sáng mỗi ngày.
Bốn đứa trao cho cô giỏ trái cây và đồng thanh như trẻ con: “Bọn em chúng mừng cô nhân ngày 20.11!”. Linh Nhi nắm tay cô: “Các bạn đi học xa bận hết nên chỉ có mấy đứa tụi em, tết về các bạn đông đủ ghé qua cô ạ”.
Bốn đứa nấn ná lại thêm vài phút rồi rời đi. Cô vẫn đứng nhìn theo thấy lưng áo len các em run nhẹ trong gió. Cô thì thầm một mình: “Mới đó mà đã năm tháng trôi qua. Tụi nhỏ đã lớn nhanh đến thế, mỗi đứa đã là một ngã rẽ riêng, nhưng điều kỳ diệu là tụi nó vẫn tìm về đây, nơi mái trường này.” Ngoài kia, gió vẫn lùa qua hành lang. Cô khép nhẹ cánh cửa để bước lại vào lớp. Trong lớp học, mùi phấn lạnh còn thoảng nhẹ, vệt sương trên cửa sổ mờ đi vì ai đó lúc nãy dựa tay vào. Trên mặt ghế cuối lớp, hơi ấm tụi nhỏ để lại chưa kịp tan. Cô đặt tay lên mặt bàn ấy - đơn sơ, lạnh lạnh nhưng vẫn còn một chút ấm mỏng manh mà chỉ có cô mới cảm nhận được.
Và rồi khi buổi học cuối cùng của buổi sáng kết thúc, khi sân trường loãng dần trong gió lạnh, cô thu dọn giáo án mà lòng vẫn còn nguyên hơi ấm từ cái ôm bàn cuối. Cô bỗng nhớ đến câu hát của nhạc sĩ Bùi Anh Tú đã theo mình suốt những mùa tri ân:
Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Ta vẫn gọi là nghề cao quý nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Mà cho đời những đóa hoa thơm
Có lẽ, phần thưởng lớn nhất của nghề này không phải danh hiệu, không phải con số.
Mà là những sáng mùa đông bất chợt có những học trò cũ trở về, ngồi lặng lẽ ở cuối lớp, làm trái tim người thầy bỗng ấm lên không vì bất cứ chiếc áo nào mà vì những năm tháng đã đi qua nhưng chưa hề mất.
Cô bước ra hành lang. Gió lại ùa đến. Nhưng lần này, cô khẽ cười. Trong lòng, một tiếng thì thầm rất khẽ: “Ngày mai, dẫu có gió trời trở lạnh, cô vẫn tin rằng ở cuối lớp học, luôn có những ánh nhìn của học trò đủ sức làm ấm cả một đời người thầy!”./.